Câu chuyện có thật về người lính Nhật không bao giờ đầu hàng

Vào những tháng cuối của năm 1944 trong cuộc chiến với Mỹ trong chiến dịch Thái Bình Dương, kinh tế Nhật điêu đứng, nước Nhật trên bờ vực sụp đổ. Thiếu uý Hiroo Onoda đã được điều động tới Lupang - Philippine với nhiệm vụ: Làm chậm chân quân đội Mỹ, chiến đấu bằng mọi giá và không bao giờ đầu hàng.

Hiroo Onoda: Người lính Nhật mất ba thập niên để không đầu hàng và chết

Nước Nhật đầu hàng sau khi Mỹ ném hai quả bom nguyên tử xuống thành phố Hirosima và Nagasaki, kết thúc cuộc chiến tranh đẫm máu nhất trong lịch sử loài người.

Tuy nhiên hàng ngàn lính Nhật rải rác trên những hòn đảo lớn nhỏ thuộc Thái Bình Dương không biết tin này, họ vẫn lẫn trốn và tiếp tục chiến đấu và cướp bóc. Đây là vấn đề lớn đối với việc tái kiến thiết lại Đông Nam Á sau chiến tranh. Quân đội Mỹ liên kết với chính phủ Nhật đã rải hàng ngàn tờ rơi khắp khu vực Thái Bình Dương, thông báo chiến tranh kết thúc và đã đến lúc mọi người quay về nhà. Onoda và đồng đội đều đọc được mẫu tin ấy, nhưng không giống như những người khác, Onoda cho rằng đó là cái bẫy của quân đội Mỹ, và anh vẫn tiếp tục lẫn trốn và chiến đấu.

Năm tháng trôi qua. Chiến dịch rải tờ rơi đã kết thúc, quân đội Mỹ về nước từ lâu. người dân địa phương trên đảo Lupang cố gắng quay trở về cuộc sống đồng áng và đánh bắt hải sản. Onoda và đồng đội vẫn tiếp tục nả súng vào những người nông dân, ăn trộm nông sản và giết dân bản xứ. Chính phủ Philippine lại tiếp tục rải tờ rơi khắp khu rừng, nhưng cũng như những lần trước, chúng cũng bị bỏ qua.

Vào năm 1952, chính phủ Nhật thực hiện nổ lực cuối cùng để lôi kéo những người lính đang lẫn trốn ra khỏi Thái Bình Dương. Lần này, thư và ảnh từ gia đình của những người lính được thả xuống bằng máy bay, cùng với cả thư tay của chính phủ Nhật hoàng. Một lần nữa, Onoda không tin thông tin này là thật. Một lần nữa, anh lại cho rằng đây là bẫy của quân đội Mỹ. Một lần nữa, anh và đồng đội lại đứng lên và tiếp tục chiến đấu.

Thêm vài năm trôi qua, người dân Philippine quá mệt mỏi với việc cứ bị khủng bố, đã trang bị vũ khí và bắt đầu bắn trả. Nhiều đồng đội của Onoda đã đầu hàng và bị tiêu diệt. Onoda giờ chỉ còn một mình, lúc này đã dành hơn nửa đời người trong rừng rậm Lupang và vẫn đang lẫn trốn.

Mãi cho đến năm 1972, một tay phượt đã tìm thấy Onoda và đưa ông về sau khi kể lại toàn bộ câu chuyện. Khi được hỏi vì sao ông lại ở lại và tiếp tục chiến đấu, Onoda trả lời rất đơn giản: vì ông đã được giao nhiệm vụ "không bao giờ đầu hàng".


Trích sách: Nghệ thuật tinh tế của việc “đếch” quan tâm

Kim Thang

Chia sẻ các câu chuyện về Cuộc sống, Kinh nghiệm, Xã hội và Tình yêu... với giọng văn dí dỏm, hài hước.